Cư dân mạng sáng tác thơ về ngành giáo dục

Hay đổi bà khác đúng lời của cô?”

 

Mới đây, trên Báo Thanh Niên có đăng bài viết của độc giả Thu Hiền với nội dung bài viết như sau:

“Con gái tôi học lớp ba. Một hôm, kiểm tra bài vở của con thì phát hiện một bài tập làm văn bị điểm bốn với lời phê “thiếu thực tế”. Đề bài như sau: “Kể về một người thân mà em yêu quý nhất”. Con gái kể về bà ngoại đại khái: Bà ngoại em có mái tóc tém nhuộm màu vàng. Hằng ngày bà mặc váy ngắn, mang giày cao gót, đi làm trên chiếc xe máy tay ga…

Chúng ta đang có nền giáo dục... văn mẫu?

Chúng ta đang có nền giáo dục… văn mẫu?

Thật ra thì con gái tôi tả không sai tí nào. Mẹ tôi sinh con gái đầu lòng năm mới 20 tuổi. Tôi sinh con gái đầu lòng năm 25 tuổi. Hằng ngày mẹ tôi vẫn đi làm ở công sở và vẫn còn khỏe mạnh, yêu đời… Tóc ngắn nhuộm vàng, váy ngắn tới đầu gối hay giày cao gót là chuyện thường ngày của mẹ. Mà không chỉ riêng mẹ tôi đâu, tôi thấy rất nhiều bà ngoại trẻ bây giờ đều thế cả.

Con gái ấm ức kể với tôi rằng: Cô giáo bảo tả về bà ngoại như thế là thiếu thực tế, không đúng với hướng dẫn. Bà ngoại phải là tóc dài bạc trắng búi sau gáy chứ không phải tóc tém nhuộm vàng. Bà ngoại đi xe đạp hay đi bộ chứ làm sao cưỡi được xe máy tay ga. Bà ngoại mặc đồ bộ và mang dép hay guốc chứ không phải váy ngắn tới đầu gối và giày cao gót… Nói xong, con gái tôi kết luận: “Con thấy theo như lời cô giáo tả thì giống bà cố nhà mình hơn là bà ngoại mẹ nhỉ…!”

Hướng chủ đề theo câu chuyện thực tế trên, thành viên Hiếu Orion của mạng xã hội Facebook đã viết bài thơ “Cô bắt làm văn tả bà” hiện đang được cư dân mạng lan truyền với tốc độ chóng mặt. Bài thơ như sau:

Cô bắt làm văn tả bà

Bà ngoại em vẫn chưa già

Chiều chiều bà cưỡi xe ga ra đường

Mắt bà vẫn rất tinh tường

Tóc nhuộm ánh tím soi gương mỗi ngày

Nhưng Bà em vẫn rất hay

Bà chăm con cháu luôn tay luôn mồm

Công việc bà vẫn ôm đồm

Chăm lo con cháu sớm hôm không nề

Hôm nay cô giáo ra đề

Bắt em phải tả viết về Bà em

Em tả giống hệt bên trên

Cô bắt viết lại – mắng thêm em rằng:

Đã Bà là phải rụng răng

Tóc phải bạc trắng như trăng trên trời

Bà cũng không được ăn chơi

Vì mắt phải kém và môi nhai trầu

Đã Bà là phải ngồi khâu

Không được ngồi hát Ka – Râu – Ô – Kề

Nhất là không được ghi đề

Tuyệt đối không được phóng xe ào ào

Em nghe chẳng hiểu thế nào

Em phải hỏi mẹ xem sao vụ này

Tả sai thì lại không hay

Tả đúng thì lại có ngày ăn roi

Kiểu này phải bảo mẹ thôi

Hay đổi Bà khác đúng lời của cô???

Tác giả đã vẽ nên hình ảnh người bà ngoài đời hiện lên chân thực đến từng centimet với vẻ ngoài hiện đại và… cá tính như “cưỡi xe ga”, “tóc nhuộm ánh tím”. Nhưng người bà ấy dù vẫn sống vui, sống khỏe, chăm lo hết mình cho con cháu thì cũng không được phép xuất hiện trong một bài văn tả bà của cô bé học sinh tiểu học.

Tác giả kết thúc bài thơ bằng một câu hỏi hài hước nhưng cũng khiến người đọc phải suy ngẫm: “Hay đổi Bà khác đúng lời của cô?