Của để dành

Đã qua rồi buồn đau còn để dành làm chi đôi mắt đầy u uẩn

Ghềnh đá hoàng hôn con sóng chài bấn loạn

Cùng em đồi cao ly cà phê

Lóng ngóng vãi văng mấy giọt nâu… tình.

 

Thấy chưa em, tâm hồn anh chợt loang lã dấu mê man

Giá như cái nhìn của ai đừng xa xăm như thế

Lại buôn chuyện người đừ bờ vai khệ nệ

Thật chán chê cho cái gã đa tình.

 

Đôi mắt người ta buồn thì cứ kệ họ chớ lăng nhăng

Om đòm làm chi để miên man sầu nhớ

Đừng giấu mình khi con tim rập ràng nghiêng ngã

Đầy rẫy chông gai khi vồn vã bước chi tình.

 

Gió mùa thu chưng hửng thổi ngông nghênh

Bằng lòng nhé em. Biết đâu niềm vui êm ru ngọn cỏ

Không phải chuyện đùa rong rây đôi dăm bữa

Ăm ắp dòng thơ da diết cõi mơ tình.

 

Của để dành quả đáng giá đó em

Xin một nụ hôn mà ai nỡ lữa lần dè sẻn

Ngai ngái mùa đông phố âm thầm trở mình rón rén

Hãy yêu đi, hãy cho nhau hơi ấm nghen tình.

 

Của để dành đừng là của riêng em

Mai mốt lỡ buồn – không chỉ mình em lên men màu mắt

Và lỡ có người dưng khi không bắt nạt

Hãy cảm ơn anh đã từng nhoẻn cười tha thiết nhé…Tình ơi !

 

Hà Diệp Thu