Đi qua anh

(Hình minh họa, nguồn internet)

Đi qua anh…

Đi qua anh để biết những con đường và lối mòn mình đã qua, còn in mãi dấu chân anh ,để thấy cuộc đời này của em dù rất bận rộn, nhưng chưa nguôi ngoai nỗi nhớ về anh.

Để em còn nhớ những ngày tháng có anh bên em, những chuỗi ngày anh đã vá lại vết thương lòng cho em, những hạnh phúc em đã có từ anh.

Đi qua anh để em nhớ mùa mưa giăng giăng ngoài phố, cái lạnh hanh hao thổi se sẽ, vẫn thấm qua vòm ngực gầy chận chội nỗi nhớ. Và thấy mùa thu vẫn lầm lũi âm thầm dưới những đám khói sương mờ đặc. Những chiếc lá vàng đang lạnh lùng rơi tàn nhẫn.

Rồi …

Một buổi chiều miễn cưỡng nào đó, đi qua anh để em thấy, anh đang cặm cụi nâng niu một cánh  hồng hoang nào đó.Và anh ạ!  cho dù em muốn nắn những  vết đau đã  hằn trong tim cho tròn trở lại mà không được.

Để …

Tháng ngày vẫn méo mó xệch xoạc, em cố phác họa hình anh nhưng sao  khuôn mặt ấy,không còn căng đầy sức sống và niềm kiêu hãnh của một thời anh đã có. Không còn tia nắng nhỏ khẽ nấp ló sau những nụ cười rạng rỡ khi bình minh vừa chiếu.

Và…

Nỗi nhớ vẫn mượn đêm để gọi anh về cùng trí tưởng tượng trong em, vết dĩ vãng vẫn loang quanh bốn bức tường hoang  dại. In vào đó một tình yêu anh đã  cho em, đã một đời yêu, một đời Chảy vào nhau như những dòng nhan thạch. Để đêm đêm những cơn mơ vẫn  trườn qua ô cửa nhỏ, để rồi lại làm trái tim em thổn thức, lại muốn có anh về mãi mãi bên em.

Đi qua anh em thấy  mình  như cơn mưa cuối mùa,  đang ủ những giọt nước cuối cùng giấu vào lòng đất .

Đi qua anh để thấy Biển vẫn mặn mòi như thế, chỉ có những con sóng đôi khi giận giữ, muốn cuốn trôi theo tất cả xuống đáy đại dương.

Cát vẫn trắng vẫn dịu hiền như thế.

Vẫn thủy chung yên lặng với sóng gào.

 

Thế nhưng…

Con người đôi khi cũng không chế ngự được chính bản thân mình phải không anh?

Thế nên cũng không tránh được những lỗi lầm cũng như những dại khờ vô cớ.

Thẫn thờ trong cả những giấc mơ,  rồi lại ngây thơ như đứa trẻ lên ba . Nhưng anh ạ!  không có gì là không có thể phải không anh?

Ngay cả những chân thành trong ngôn từ mà anh vẫn thường dùng để dối em, cũng có thể sửa được phải không?

Những giọt sương cũng sẽ tan mà anh nhỉ. Nắng cũng sẽ nhạt mầu, mưa cũng có thể tạnh mà anh .

Thế nhưng trái tim em vẫn chưa một lần muốn thôi nghĩ về anh. Thời gian ư ? có bao giờ trở lại nữa đâu, họa chăng chỉ là những sợi tơ dĩ vãng, mãi vẫn bay lơ lửng giữa không trung .

Để rồi  lại muốn tựa vai vào gió, để bay xa , bay cao và bay đi đến một nơi nào đó,  có những miền cỏ dại và hoang dã một cách thuần túy. Nhưng thật dễ chịu.

Mỗi khi hoàng hôn vội vã trở về, trút bỏ những hối hả của chán nản và mệt mỏi.

Xâu lại ngàn uẩn khúc, vạn thắc mắc để lại hành hạ và dày vò chính bản thân mình.

Rồi sự đau khổ lại oằn mình đè lên những suy nghĩ và lo âu.

Lang thang giữa trời mưa để thấy mình được gột rửa những suy tư bằng nước mắt của thiên thần.

Được thấy những ngụy biện của giả dối cuộc đời, như lớp rêu đã phủ mấy tầng năm tháng, đang bồng bềnh tan dần trong xối xả của những cơn mưa đời giận giữ.

Thả nốt mảnh vụn của tả tơi vào đại dương,  để được cùng những con sóng vật vờ trôi về nơi không có kẻ đồng hành, không có những cánh cửa tâm hồn nào còn vẹt góc, vì mòn mỏi bởi những lần khất thực với con tim.

Khập khiễng bước vào đêm tìm những ngôi sao hạnh phúc .Thả những hy vọng bâng quơ vào thế giới của mơ hồ.

Và trăng vẫn lơ lửng khi tròn khi khuyết. Chỉ có con người là mãi vẫn mòn mỏi trong đợi chờ và hy vọng.

Ừ thì thôi! Em vẫn thầm tự nhủ. Đừng phù du theo thói đời ngạo nghễ, gỡ bỏ đam mê , trở về với khát vọng, xiết chặt yêu thương trong dòng đời nghiệt ngã.

Và anh ạ! Em sẽ tin như thế, hạnh phúc sẽ êm đềm và nhẹ nhàng đặt vào nhau những nụ hôn nồng cháy, những khát vọng của cả cuộc đời .

Để rồi sau khi những cơn mưa tạnh,  bình minh thức giấc, sương vẫn long lanh và những nụ tầm xuân vẫn đua nhau vươn mình sau một đêm mệt mỏi.

Và  hơi thở lại nồng ấm, máu lại tuần hoàn trong trái tim như thế.

Thu Hà- Cottbus

 

Bài viết tương tự: