ĐÔI DÒNG ĐÓN TẾT

 Đã lâu rồi con chẳng được bình yên
Được an nhiên mà khóc ròng trong tay mẹ
Chẳng được nghe lời tỉ tê tâm sự…
Những chuyện vui buồn về cái thuở xa xưa
Cũng thật lâu rồi trong những giấc mơ trưa,
Đã vắng hẳn tiếng ru hời da diết
Đường vinh hoa con cứ theo mải miết
Chẳng buồn trông mắt mẹ dõi theo con
Đã lâu rồi, con quen với phấn son
Màu diêm dúa con mang vào để nhìn người đời mà sống
Đã lâu rồi không còn những chiều gió lộng
Con ngồi bên xõa tóc mẹ chải suông
185769~1 Đã lâu rồi, con tìm kiếm những chiều buông
Cả nhà mình quây quần bên bếp lửa
Nồi khoai luộc thay cơm dăm ba bữa
Vẫn đầy ắp tiếng cười trong ngôi nhà nhỏ thân thương
Đã lâu rồi con chẳng về lại quê hương
Con cứ loay hoay trong dòng đời chảy xiết
Con nào hay thứ mang tên thời gian cay nghiệt
Cướp xuân xanh, nhuôm tóc mẹ bạc màu
Đã bao nhiêu lần rồi, con cứ hẹn xuân sau
Con sẽ về bên gia đình ngày tết
Nhưng cơm, áo, gạo, tiền lại khiến con mỏi mệt
 Ngã sóng xoài trên câu hứa với mẹ yêu,
Mẹ ơi!
Con chẳng biết đời người ta có được bao nhiêu
Mà cứ hứa, cứ quên rồi lại hứa
Xuân năm nay con chẳng thèm hứa nữa
Nhưng chắc chắn con sẽ về bên mẹ nhé mẹ thương!
dohai70