Vu lan nhớ mẹ

anh me con

(Hình minh họa internet)

Vu Lan nhớ mẹ
Lâu lắm rồi con chưa về thăm mẹ. Ngày nối ngày, những vòng quay thời gian vẫn níu con theo dòng chảy của cuộc sống, đầy những lo toan, bận rộn. Mẹ ạ, ngày Vu lan lại đến, lại làm con nhớ mẹ , lại làm cho con thấy có lỗi
nhiều hơn với mẹ. Đã bao năm con sống xa nhà, không biết mẹ đã bệnh bao nhiêu lần rồi, mà con chưa một lần nào nấu bát cháo hay chén thuốc khi mẹ bệnh, cũng chưa một đêm nào con được ngồi chăm mẹ khi mẹ ốm.
Có lẽ đến hết cuộc đời con vẫn chưa báo hiếu được với mẹ yêu dấu. Mà đến bây giờ, dù con đã trưởng thành, nhưng dưới con mắt của mẹ, con vẫn là một đứa bé con. Mẹ vẫn thường dặn con, phải sống có đạo đức và lễ nghĩa. Nhiều lúc con gọi điện cho mẹ, mẹ vẫn dặn con đủ điều, đôi lúc con đã phát cáu lên với mẹ, sau này con mới thấy những gì mẹ dặn là không thừa.Nhiều đêm nằm con nghĩ lại thời thơ ấu, nước mắt lại tìm về vì thương mẹ. Những ngày trời mưa mẹ đưa con đi học, rồi lại đến đón về, những lúc con ốm, mẹ lo từng li từng tí. Mẹ phải thức đêm để trông con, rồi sáng sớm hôm sau vẫn phải đi làm, cuộc sống lúc đó còn thời bao cấp, rất khó khăn, nhưng mẹ vẫn tần tảo từng ngày, lo từng bữa cho chúng con.Bây giờ mẹ đã già, con cũng đã làm mẹ, nên con càng hiểu được tấm lòng của mẹ, và thấy thương mẹ vô cùng. Con nhớ có lần con đi chơi với đám bạn về muộn, mẹ đã ngồi chờ, đến khi con về mới yên tâm đi ngủ. Hồi đó con thấy mẹ mắng thì không bằng lòng, còn tỏ ra khó chịu, vì mấy bà già cổ hủ quá. Bây giờ con thấy ân hận vô cùng, vì mẹ đã vất vả nuôi cho chúng con ăn học, thành người, chỉ mong cho con cái mình được trưởng thành.

Sau ngày cha mất, mẹ càng vất vả hơn, còn lại bao nhiêu ghánh nặng lại đè hết lên đôi vai già gầy yếu. Thương mẹ, nhưng con ở xa mẹ quá, không được gần mẹ những lúc mẹ đau ốm. Đã hơn 20 năm con chưa một lần được nấu cho mẹ ăn một bữa cơm. Mỗi lần đến ngày giỗ cha, con chỉ biết gọi điện về an ủi mẹ, và dặn mẹ phải nhớ giữ sức khỏe. Sau mỗi lần gọi điện về là cả đêm lại trằn trọc, thương mẹ.

Mẹ đã hy sinh cả cuộc đời cho con cái, đến bây giờ tuổi già vẫn phải một mình, nhưng luôn dõi mắt trông theo các con.

Đã nhiều lần qua điện thoại con nói đùa với mẹ: „Mẹ làm như con còn bé lắm ấy, con đã già rồi mẹ ạ“ Mẹ cười rồi lại mắng yêu mấy câu. Không được nhìn thấy gương mặt mẹ lúc đó, chỉ nghe qua điện thoại thôi, nhưng con cũng hình dung ra được nụ cười thật ấm áp, hiền dịu, và những nềp nhăn đang tranh nhau chen chỗ trên khuôn mặt của mẹ. Đã bao năm qua nhưng mẹ vẫn còn lo cho con, như thời nhỏ vậy. Con cầu mong cho mẹ yêu dấu của con sẽ mãi mãi và mãi mãi là người hạnh phúc nhất trên đời này. Những lúc con buồn hay nhớ tới mẹ, con chỉ mong đưoc mẹ ôm con vào lòng như ngày nào con còn bé, rồi mẹ hát những bài dân ca cho con nghe.Ôi! Sao lúc này đây con thèm được ở bên mẹ quá mẹ ơi.

Mẹ dấu yêu của con ơi! Con kính chúc mẹ mạnh khoẻ, và hạnh phúc mãi mãi mẹ nhé.Con yêu và nhớ mẹ lắm mẹ ạ.

Dù có đi đâu, sống ở nơi nào, thì con vẫn luôn hướng về nơi mẹ, luôn mong nơi mẹ được bình an.

Mùa Vu lan nữa con lỡ hẹn
năm tháng dài cộng thêm nỗi nhớ
lại một năm nữa con xa mẹ
thời gian mẹ đợi dầy thêm mãi

Vu lan xa xứ con lặng lẽ
hoa đỏ gài lên nhớ mẹ hiền
tâm phiền chữ hiếu phận làm con
lòng luôn khắc khoải  nghĩa  chưa tròn
con gửi mẹ yêu lời tạ lỗi.

 

Thu Hà – Cottbus